Tớ đã nghiện MUN như thế nào?

0
207
customlogo-gif
Hỏi vui: Đố các bạn biết MUN và SẦU RIÊNG giống và khác nhau ở điểm gì?
Giống ở chỗ có lẽ cả hai đều không phải là thứ dành cho tất cả mọi người nhưng những ai đã yêu hai món này thì sẽ NGHIỆN không dứt ra được.
Khác ở chỗ phải nếm thử đến lần thứ n mình mới yêu được cái món sầu riêng khét tiếng này còn với MUN, mình đã yêu luôn từ “cái nhìn đầu tiên”.
Vậy MUN là cái gì mà hay ho vậy? Với những bạn chưa biết thì MUN conferencec (Model United Nations conference) là một hội nghị giả lập được tổ chức nhằm mô phỏng các phiên họp của các cơ quan trong Liên Hợp Quốc và các tổ chức quốc tế khác như EU hay ASEAN, v.v… Đến với chương trình các bạn sẽ được đóng vai các nhà ngoại giao đại diện cho đủ các nước khác nhau trên thế giới. Từ Anh cho đến Mỹ, từ Lào cho đến Mông Cổ, đủ các nước và trong đủ hoàn cảnh khác nhau. Các bạn sẽ biết thế nào là ngồi trên chiếc ghế nóng, biết thế nào là đàm phán, mặc cả với nhau và quan trọng hơn hết, các bạn sẽ biết được cảm giác của các nguyên thủ với áp lực phải giải quyết đủ các vấn đề lớn bé của thế giới này trên hai vai. Đúng là vừa đáng sợ mà lại vừa hấp dẫn!
Mình vẫn còn nhớ buổi tối hôm ấy, cái buổi tối mà mình phát hiện ra ở trường ĐH của mình bên Hà Lan có một câu lạc bộ về MUN. Chưa bao giờ nghe thấy MUN và cũng chưa biết nó là cái gì nhưng mình lặp tức bắt tay vào tìm hiểu ngay. Hoá ra nó là thứ mình vẫn luôn đang đi tìm kiếm bấy lâu nay. Mình lặp tức tìm được một MUN ở thủ đô Stockholm (Thuỵ Điển) và đăng ký ngay. Ba tháng sau khi sang Hà Lan, mình trở lại Thuỵ Điển để dự Hội nghị MUN đầu tiên trong đời.
Lúc đó đi cùng cả đoàn nên dù sao mình cũng thấy có chút an tâm hơn. Mặt khác thì cũng thấy tự ti, lép vế vì có người nói với mình rằng họ đã đi đến chục cái MUN khác rồi xong thế này thế kia. Có anh bạn tốt cũng ngồi chỉ cho mình vài chiêu dùng đủ các thứ thuật ngữ khác nhau mà nghe chóng hết cả mặt. Vào phòng họp thấy ai cũng mặc vest nghiêm trang lịch sự rồi phát biểu đâu ra đấy mình thấy cảm thấy khá là choáng ngợp. Thế rồi mình cũng tự soạn lấy bài phát biểu của mình rồi đến lượt cũng hùng dũng bước lên bục phát biểu như ai. Cũng run, cũng toát mồ hôi nhưng cuối cùng mình vẫn sống sót. Rồi chẳng mấy chốc mình cũng nắm được “luật chơi” của MUN và cảm thấy rằng mình cũng chẳng kém gì những bạn khác cả. Họ biết cái này thì mình biết cái kia, chưa biết mèo nào cắn mỉu nào. Kinh nghiệm của họ thì nhiều hơn mình nhiều nhưng biết đâu kiến thức và sức sáng tạo của mình hơn thì sao?
Rồi đúng thật, ngày cuối cùng trao giải, mình và cô bạn cùng đại diện cho nước Burkina Faso được trao giải “Best Delegation” tức là đoàn đại biểu xuất sắc nhất cho Hội đồng Kinh tế và Xã hội (ECOSOC). Mình cũng không nhớ lắm giây phút đó mình đã nghĩ gì nhưng chắc chắn mình đã cảm thấy bất ngờ kèm theo một chút tự hào “không hề nhẹ”.
Nhưng giải thưởng chỉ là một chút động lực nho nhỏ, cái thật sự đáng giá là tình yêu đối với MUN. Kể từ đó cứ mỗi năm mình lại đi vài cái MUN ở nhiều nơi khác nhau và mình nghiện cái món này đến nỗi cuối cùng mình quyết định phải tự làm một cái của riêng mình ở Hà Nội.
Ngày mình cùng với các anh chị em trong BTC làm MUN đầu tiên vào hè 2014, MUN còn là một thứ gì đó rất mới mẻ ở Việt Nam. Có một số bạn học ở Ams hay các trường quốc tế thì đã có may mắn được trải nghiệm nhưng đa phần chưa bao giờ nghe tới MUN chứ chưa nói gì đến việc được tham dự. Đó là một điều đáng tiếc vì mình nghĩ rằng đây là một hoạt động rất hay, rất bổ ích. Hơn hết, mình tin rằng nó sẽ giúp ích cho các bạn, không chỉ để đánh bóng CV mà là để có những trải nghiệm đáng nhớ cho bản thân mình. Thế nên mong muốn duy nhất của mình khi tổ chức VYMUN là sẽ có một ngày MUN sẽ trở thành một hoạt động được phổ biến rộng rãi ở Việt Nam. Khi đó, tất cả các bạn trẻ ở cả ba miền, chứ không chỉ riêng một số bạn may mắn có điều kiện du học hay học trường quốc tế, sẽ đều có cơ hội tham dự MUN. Ngày đó có lẽ còn xa nhưng chúng ta đã tiến lại được gần đích đến hơn một bước.
Cuối cùng, trước khi kết bài mình chỉ muốn chia sẻ với các bạn một chút rằng cũng như nhiều đứa trẻ khác, ngày bé mình rất kén ăn và không dám thử những thứ nhìn có vẻ đáng sợ. Cứ những lúc như vậy bố lại bảo mình rằng “con cứ thử đi, không thích thì thôi nhè ra”. Có những thứ thử xong mình thấy thích, có những thứ phải nhè ra thật. Nhưng quan trọng là mình gạt được cái định kiến cá nhân sang một bên và dám THỬ.
Các bạn ạ, tuổi trẻ là lúc để chúng ta thử, là lúc chúng ta mở mang và khám phá thế giới xung quanh cũng như khám phá chính bản thân mình. Dám thử có nghĩa là dám vứt bỏ những ấn tượng, những định kiến cá nhân và xã hội sang một bên và làm một điều gì đó mới mẻ hơn. Tại sao cứ phải nghĩ rằng ngoại giao là thứ chỉ dành cho người lớn? Tại sao cứ phải có bố mẹ làm ngoại giao thì mình mới có thể theo ngoại giao được? Đối với thanh niên chúng ta thì chỉ cần có niềm tin vào bản thân mình và sự cởi mở thì mọi chuyện đều có thể. Biết đâu ngoại giao lại chính là đam mê của các bạn. Biết đâu đấy…
Còn MUN có phải là thứ dành cho các bạn không? Bạn phải thử mới biết được 😉
———————————————————————-
HÃY ĐĂNG KÝ NGAY HÔM NAY ĐỂ THAM DỰ VYMUN 2016, HÈ NÀY TẠI HÀ NỘI!
►► Sign up at: bit.ly/VYMUN16_Applicationform ◄◄
►EARLY DECISION DEADLINE: May 22, 2016 (23:59 PM GMT+7)
►REGULAR DECISION DEADLINE: June 10, 2016
– Theme: United in Diversity: Dream or Reality?
– Time and duration: 3 days and 2 nights (29/07 – 31/07/ 2016).
– Location: Hanoi, Vietnam. The Venue will be announced shortly.
– Participation fee: 600,000 VND
– Official language: English

LEAVE A REPLY